Người Việt khôn hay dại?

Tháng Mười 6, 2010

LTS: Sau khi đăng tải bài viết “Người Việt có thông minh không?”, Tuần Việt Nam nhận được nhiều ý kiến thảo luận, tranh cãi xung quanh chủ đề này. Để rộng đường dư luận, Tuần Việt Nam sẽ lần lượt giới thiệu các góc nhìn khác nhau. Mời bạn đọc cùng thảo luận thêm.

Một cây đàn không làm nên dàn nhạc?

Người Việt có danh từ “Lương – tri”, có nghĩa là: Con người ta chỉ có lương tâm – khi đi kèm tri thức. Từ “lương tri”, theo gốc Latin là Conscience – cũng có nghĩa là ý thức. Nó được các triết gia từ cổ đại đến hiện đại bàn rốt ráo rằng, người ta chỉ có thể có lương tâm khi có ý thức và hiểu biết để phân biệt được cái hay – cái dở, cái tốt – cái xấu, cái phải – cái trái. Trình độ tri thức, khôn hay dại, vì thế vô cùng quan trọng, bởi vì nó chính là trình độ của lương tâm, cái sẽ xây nên tầm vóc của xã hội.

Người Việt có thông minh không, hay chỉ khôn lỏi thôi? Mới đây, chúng ta có Giáo sư Ngô Bảo Châu đoạt giải Field thế giới về toán học, vậy thì ai dám nói là người Việt không thông minh?

Thế nhưng, vài chuyên gia đã chứng minh về cái gọi là “tâm lý đại biểu”. Nghĩa là, thay vì bàn về sự thành – bại căn cứ vào bản thân mình, họ thường viện dẫn bằng tâm lý đại biểu, để nâng mình lên, rằng ở có người này người khác, ở phố kia, làng nọ, hay nước khác chẳng kém ai.

Xét về sự khôn – dại của người Việt ta cũng tương tự. Nếu cả nước ta lấy GS Ngô Bảo Châu ra để tự hào chính là dùng “tâm lý đại biểu” để ngụy biện cho mình. Lấy cái cố gắng, cái thông minh, cái thành công cao nhất của một con người bao phủ cho sự thiếu cố gắng, thiếu tư duy, và thiếu thành công cho bản thân mình, hay là cả dân tộc.

Đọc tiếp »


Sự thông minh và sự “chậm lớn” của người Việt

Tháng Tám 21, 2010

Cây cầu tre – tư duy và cơ chế quản lý xã hội tiểu nông bắc giữa hố sâu của 2 bờ “tụt hậu” hay “phát triển” cần được thay đổi, được đổi mới bằng cây cầu hiện đại- tư duy và quản lý xã hội gắn kết dân chủ, công bằng, văn minh và minh bạch.

Sau những giờ phút xúc động đến “nghẹn con tim”, khi chứng kiến GS Ngô Bảo Châu được vinh danh trên trường quốc tế với Giải thưởng Fields danh giá, và được trong nước vinh danh thành “hiện tượng Ngô Bảo Châu”, cũng như trước đây là “hiện tượng” Đặng Thái Sơn- nghệ sĩ biểu diễn piano, giải nhất cuộc thi quốc tế về Frédéric Chopin ở Warszawa (Ba Lan), thì tâm lý người Việt trong chúng ta bỗng chùng xuống, im lặng khi nghĩ về đất nước mình. Nghĩ về những tài năng Việt xa xứ. Đã đành, sự vinh danh vẻ vang GS Ngô Bảo Châu, một người Việt tài năng, thì dân tộc Việt sẽ là dân tộc được thế giới nhắc nhớ đầu tiên.

Nhưng sẽ có một câu hỏi khác, một sự nhắc nhớ khác, khiến chúng ta hổ thẹn. Tại sao người Việt ra thế giới, đi làm thuê cho xứ người, lại thường thành danh, thành đạt? Và tại sao, người Việt chúng ta thông minh thế, mang tiếng tài nguyên rừng vàng biển bạc thế, phải cho nước ngoài khai phá…mà đất nước vẫn luẩn quẩn với cái nghèo, chậm phát triển, nay lại còn tụt hậu so với khu vực?

Một chuyên gia người Việt của tổ chức Ngân hàng Thế giới từng đặt câu hỏi: “Ta cứ hay vin vào chiến tranh. Thế nhưng chiến tranh đã lùi xa sau 35 năm, tại sao đến giờ, thu nhập bình quân/ người Việt/ năm mới đạt 1.000 USD. Trong khi đó, các quốc gia như Đức, Nhật, Ba Lan, Tiệp Khắc bị tàn phá thảm hại sau chiến tranh thế giới thứ 2 nhưng sau 35 năm họ đã thành cường quốc kinh tế, thu nhập bình quân đạt trên 10.000 USD/ người/ năm”.

Chiến tranh liệu có thể mãi là “bình phong” để cho ta che đậy sự kém cỏi? Điều gì là vật cản khiến tố chất thông minh của người Việt không “phát” lên được, không biến thành tài nguyên chất xám làm giàu cho nước Việt, thành vòng nguyệt quế kiêu hãnh trên vầng trán nước Việt, khi mà rất nhiều quốc gia tương tự như ta, đều đang ngẩng đầu tiến về phía trước?

Đọc tiếp »


Tướng Trung Quốc bàn về niềm tin và đạo đức

Tháng Tám 16, 2010

Có một câu chí lý thế này: Hay bàn luận về khuyết điểm của người khác thì anh là kẻ đạo đức thấp kém. Hay bàn luận về khuyết điểm của nhân loại thì anh là một nhà tư tưởng.

LTS: Lưu Á Châu sinh năm 1952, là con rể cố Chủ tịch nước Trung Quốc Lý Tiên Niệm, có thời là Phó Chính uỷ bộ đội không quân Trung Quốc, nay là Chính uỷ Trường đại học Quốc phòng Trung Quốc, từng là giáo sư thỉnh giảng của ĐH Stanford Mỹ. Ông đồng thời là một nhà văn có tiếng, chủ nhân một số giải thưởng văn học. Các bài viết của ông ngôn từ mạnh dạn, quan điểm mới mẻ (nhất là quan điểm đối với Mỹ), lập luận sắc bén của ông được dư luận rất quan tâm.

Dưới đây là phần lược dịch bài nói ngày 11/9/2002 của ông – Trung tướng không quân Lưu Á Châu, lúc đó là Chính uỷ bộ đội không quân Quân khu Thành Đô Trung Quốc, trước các cán bộ quân đội cấp tiểu đoàn trở lên tại căn cứ không quân Côn Minh, Vân Nam.

Tuần Việt Nam xin đăng lại ý kiến cá nhân của ông, một vị Trung tướng của Trung Quốc để rộng đường dư luận. Mời quý bạn đọc gần xa, trong nước và nước ngoài gửi bài, ý kiến trao đổi, tranh luận.

Người phê phán văn hoá Trung Hoa

Trong quá khứ, tôi trước tiên là người kế thừa văn hoá Trung Hoa, sau đó mới là người phê phán văn hoá Trung Hoa. Hiện nay tôi trước tiên là người phê phán văn hoá Trung Hoa sau đó mới là người kế thừa.

Lịch sử phương Tây là một bộ sử sửa cái xấu, cái sai thành cái tốt, cái đúng. Lịch sử Trung Quốc thì là một bộ sử sửa cái tốt cái đúng thành cái xấu cái sai. Thời cổ, phương Tây cái gì cũng cấm, chỉ có điều không cấm bản năng con người. Trung Quốc cái gì cũng không cấm, riêng bản năng thì cấm.

Người phương Tây dám thể hiện bản thân, tức thể hiện tư tưởng mình và còn dám phô bầy thân xác loã lồ của mình. Trung Quốc chỉ biết mặc quần áo, mặc quần áo cho tư tưởng. Mặc bao giờ cũng dễ hơn cởi. Phương Tây đả kích mặt đen tối của mình, cho nên tìm được ánh sáng, tư tưởng của họ đang bay bổng. Chúng ta ca ngợi sự sáng sủa của mình, kết quả đem lại bóng tối nghìn năm.

Trung Quốc không có nhà tư tưởng, chỉ có nhà mưu lược. Hegel từng nói: “Trung Quốc không có triết học.” Tôi cho rằng mấy nghìn năm nay Trung Quốc chưa sản sinh được nhà tư tưởng nào. Nhà tư tưởng tôi nói là những người như Hegel, Socrates, Plato, những nhà tư tưởng ấy có cống hiến to lớn đối với tiến trình văn minh nhân loại. Lão Đan [tức Lão Tử - ND], bạn nói ông ấy là nhà tư tưởng phải không?

Chỉ dựa vào “Đạo đức kinh” 5000 chữ mà có thể làm nhà tư tưởng ư? Đấy là chưa nói “Đạo đức kinh” của ông có vấn đề.

Khổng Tử có thể coi là nhà tư tưởng chăng? Thế hệ chúng ta xem xét ông thế nào? Tác phẩm của ông bị xem xét ra sao? Tác phẩm của ông chưa từng cung cấp cho nội tâm người Trung Quốc một hệ thống giá trị có thể đối kháng quyền lực thế tục. Cái mà ông cung cấp là tất cả xoay xung quanh quyền lực.

Nếu Nho học là một tôn giáo thì đó là một tôn giáo rởm; nếu là tín ngưỡng thì là tín ngưỡng rởm; nếu là triết học thì đó là triết học của xã hội quan trường hoá. Xét trên ý nghĩa này thì Nho học có tội với người Trung Quốc.

Trung Quốc không thể có nhà tư tưởng, chỉ có nhà mưu lược. Xã hội Trung Quốc là xã hội binh pháp, dân tộc ta chỉ tôn sùng nhà mưu lược. Một Gia Cát Lượng chẳng mấy thành công về sự nghiệp lại được người ta kỷ niệm nhiều lần. Ông ấy bụng dạ kém khoáng đạt, cách dùng người cũng chưa thích hợp.

Có tư liệu cho thấy ông ta còn là kẻ lộng quyền. Nhưng chính con người như thế lại được nâng lên tầm cao phát sợ. Đây cũng là một phác hoạ tâm hồn dân tộc ta. Dưới hình thái xã hội như thế có ba loại hành vi thịnh hành ở Trung Quốc.

Đọc tiếp »


Các Bố Già Châu Á

Tháng Sáu 28, 2010

Giàu có, quyền lực nhưng bên ngoài vẻ hào hoáng, nhiều tỷ phú châu Á có những góc khuất tăm tối về cuộc sống gia đình, cờ bạc và sex.

Robert Quách đã mua một tòa biệt thự ở đường Vịnh nước sâu (Deep Water Bay) của Hong Kong (một dạng “nhà ở ngõ hẻm” của các đại gia, gần một sân golf chín lỗ mà các bố già rất ưa thích chỉ để được chơi vài hiệp vào mỗi sáng sớm). Ông mua biệt thự này tại thời điểm cuộc khủng hoảng tài chính châu Á diễn ra, với cái giá “bèo bọt” là 80 triệu đôla Hong Kong. Ông đã cố gắng sống trong ngôi nhà đó, nhưng theo các thành viên của gia đình, ông trở nên ám ảnh với ý niệm rằng bất động sản đã quá nhiều, thậm chí ngay cả đối với một người có tài sản nhiều tỷ đôla.

Cuối cùng, ông cho dỡ bỏ ngôi nhà, xây dựng năm căn nhà phố khiêm tốn ở vị trí đó, một căn dùng cho mình, hai căn cho gia đình và cho thuê hai căn còn lại. Quách sống trong loại nhà mà ở châu Âu và Mỹ một người quản lý ngân hàng có những thành công ở mức độ khiêm tốn thường ở.

Tính hoang tàng thực sự và bí mật của nhóm anh em, bạn bè các đại gia nằm ở thói cờ bạc cao cấp của họ. Hầu hết các thành viên của nhóm đều tuyên bố rằng tất cả các thành viên khác (chứ không phải chính họ) đều luôn luôn ham mê cờ bạc. “Cả bọn chúng tôi đều là những con bạc lớn”, một tỷ phú ở Hong Kong đã nói như vậy.

“Hai người duy nhất không phải con bạc lớn (nhưng vẫn là bố già cờ bạc) là Stanley Hà và Henry Hoắc”. Các chủ ngân hàng đầu tư ở Hong Kong và Singapore thường xì xầm đồn đại rằng trò chơi golf ăn tiền của các đại gia có giá trị đến một triệu đôla một lỗ; có người thường thua đậm trong các chuyến đi đến Australia và Mỹ để đánh bạc.

Tất nhiên, chẳng có tin tức gì trên các phương tiện thông tin đại chúng bởi vì các đại gia không công khai. Nhưng những lời đồn đại có rất nhiều xung quanh một hình thức đánh bạc vang tiếng một thời của các ông vua ở Trung Đông và những khoản tiền khổng lồ đã bị thổi bay bởi những người không biết giá trị thực tế của tiền bạc.

Điều thật sự không thể phủ nhận về các bố già là họ duy trì quyền thống trị của đàn ông, truyền thống gia trưởng của gia đình ở một mức độ cao hơn bình thường. Trong việc điều hành doanh nghiệp của gia đình, họ yêu cầu một sự phục tùng triệt để từ những người thân và sử dụng nhiều chiến thuật để bảo đảm điều đó.

Một trong số chiến thuật hiệu quả nhất để giữ cho con cái và người thân khác trung thành với viễn cảnh quyền thừa kế to lớn là kiểm soát để họ luôn luôn không có nhiều tiền mặt. Hoàng Đình Phương, chủ đất tư nhân lớn nhất Singapore và sở hữu nhiều tỷ đôla là một trường hợp điển hình.

Đọc tiếp »


Doanh nghiệp nhỏ có nên quảng cáo

Tháng Năm 10, 2010

(Dân trí) – Bạn có thể ngạc nhiên khi biết có rất nhiều doanh nghiệp nhỏ thành công phát hiện ra rằng họ không cần quảng cáo để trở nên thịnh vượng. Tất nhiên, phần lớn những doanh nghiệp nhỏ – hơn 2/3 tại Hoa Kỳ – đã ăn nên làm ra mà không cần đến quảng cáo.

Ở Việt Nam, tính đến nay có khoảng 349.305 đăng ký kinh doanh, trong đó doanh nghiệp vừa và nhỏ chiếm 93,96%, các doanh nghiệp vừa và nhỏ hàng năm đóng góp khoảng 40% GDP cả nước thu hút 50,13% tổng số lao động.

Theo Nghị định số 56/2009/NĐ-CP ngày 30/6/2009 của Chính phủ, qui định số lượng lao động trung bình hàng năm từ 10 người trở xuống được coi là doanh nghiệp siêu nhỏ, từ 20 đến 200 người lao động được coi là Doanh nghiệp nhỏ và từ 200 đến 300 người lao động thì được coi là Doanh nghiệp vừa.

Bốn lý do quảng cáo không thích hợp với Doanh nghiệp nhỏ:

1. Quảng cáo không hề mang lại lợi nhuận. Những lời khẳng định rằng quảng cáo thậm chí tạo ra lợi nhuận biên thường sai lầm. Chúng tạo sự biết đến nhưng không bao gồm hành vi mua của khách hàng.

2. Những khách hàng bị thu hút bởi quảng cáo thường không trung thành. Nói cách khác, quảng cáo không tạo ra nền tảng khách hàng vững chắc cho hoạt động kinh doanh trong tương lai.

3. Sự phụ thuộc vào quảng cáo dễ đẩy doanh nghiệp vào tình thế nguy hiểm khi thay đổi theo thị hiếu thất thường của khách hàng và do đó doanh nghiệp có nhiều nguy cơ bị thất bại. Quảng cáo cho nhóm thị hiếu này chưa kịp phát huy đã bị những thị hiệu mới lấn át, thay thế.

Đọc tiếp »


Google sử dụng tốt đòn bẩy 400 triệu cư dân mạng

Tháng Ba 27, 2010

SGTT – Sau Google có thêm hai công ty internet khác của Mỹ cũng tuyên bố rút khỏi thị trường Trung Quốc với lý do tương tự: không chấp nhận lọc thông tin và cung cấp thông tin khách hàng cho Chính phủ Trung Quốc.

Người ta còn đặt cả hoa, thiệp, sôcôla… để tiễn biệt Google. Ảnh: Reuters

Đầu tiên là công ty cung cấp tên miền Go Daddy Inc., thông báo trong một cuộc điều trần ở Quốc hội Mỹ hồi đầu tuần này sẽ ngừng cung cấp dịch vụ ở Trung Quốc. Christine Jones, phó chủ tịch Go Daddy nói: “Chúng tôi quyết định không làm tai mắt của Chính phủ Trung Quốc”.

Go Daddy hoạt động ở Trung Quốc từ năm 2005. Hiện nay Go Daddy quản lý khoảng 27.000 tên miền có đuôi “.cn”. Go Daddy cho biết, trung tâm thông tin mạng lưới internet (INIC) cơ quan quản lý internet của Trung Quốc, thường xuyên yêu cầu Go Daddy nộp danh tánh, địa chỉ, khách hàng. Thậm chí, năm ngoái, INIC lại đòi Go Daddy cung cấp thêm hình ảnh và thông tin kinh doanh của khách hàng. Go Daddy gọi điện cho khoảng 1.200 khách hàng, yêu cầu thu thập những thông tin nói trên và nói rõ sẽ nộp thông tin đó cho INIC. Chỉ 20% số khách hàng được gọi đồng ý cung cấp thông tin.

Tương tự, Network Solutions LLC cũng tuyên bố ngưng dịch vụ đăng ký web ở Trung Quốc. Công ty Network Solutions cho rằng chính sách của Trung Quốc tạo gánh nặng cho khách hàng. eNom INC, một công ty ở Mỹ, cung cấp tên miền “.cn”, cũng tỏ ý lo ngại các chính sách của Trung Quốc. Tổng giám đốc Jeffrey Eckhaus của eNom nói: “Những chính sách này khó thực hiện quá”.

Các công ty này đều nói hành động của họ xuất phát từ khó khăn thực tế, chứ không phải “theo đuôi” Google, nhưng rõ ràng hành động của Google đã có tác động lớn đến thế giới internet.

Trong mấy ngày nay, ngoài những cơ quan truyền thông do Nhà nước Trung Quốc quản lý, đa số giới truyền thông trên thế giới đều ủng hộ hành động của Google. Một trong những “quy tắc ứng xử” của Google là “Do no evil” (không làm chuyện xấu). Trong dịp này thương hiệu Google được xưng tụng là biết giữ lời hứa “không làm chuyện xấu”. Những tờ báo có uy tín như New York Times, Washington Post còn đăng những bài bình luận kêu gọi Microsoft, Yahoo, Apple có hành động tương tự.

Cái giá Google phải chịu khi bỏ miếng bánh 400 triệu cư dân mạng Trung Quốc, có thể chưa tính được hết, nhưng trước mắt đã thấy giá cổ phiếu Google giảm từ 600 USD/cổ phiếu xuống còn 549 USD/cổ phiếu hôm 23.3, một ngày sau tuyên bố rút khỏi thị trường Trung Quốc. Dù vậy, các báo cáo tài chính của Google cho biết tổng lợi nhuận của Google chỉ bị giảm 3% vì chuyện rút khỏi Trung Quốc.

Về mặt lợi ích, có thể nói Google đã sử dụng được đòn bẩy là 400 triệu cư dân mạng để củng cố thương hiệu “không làm chuyện xấu” của mình. Hình ảnh những cư dân mạng Trung Quốc đặt hoa, sôcôla, thiệp, thắp nến trên bảng hiệu logo Google tại trụ sở hãng này ở Bắc Kinh, như tiễn biệt người thân, đủ để cho thấy ứng xử của Google được tán đồng như thế nào.

P.V


Google rút khỏi Trung Quốc

Tháng Ba 24, 2010

SGTT – Sau hai tháng thương thảo không thành với chính quyền Trung Quốc, Google loan báo không chấp thuận việc lọc kết quả tìm kiếm theo ý muốn của chính quyền Bắc Kinh và quyết định dời các máy chủ phục vụ cho thị trường hơn một tỉ dân này sang Hong Kong.

Nhiều người đến đặt hoa quả lên logo của Google ở Bắc Kinh, để “bái tế” thương hiệu này. Ảnh: Reuters

Năm 2005, Google ra mắt trung tâm điều hành tại Bắc Kinh và trang web www.google.cn hoạt động vào một năm sau đó. Để có thể vận hành trang web này, Google đồng ý lọc các kết quả tìm kiếm như Bắc Kinh đề ra. Hơn hai tháng trước hãng tìm kiếm có thị phần lớn nhất thế giới này tuyên bố sẽ gỡ bỏ bộ lọc sau khi một số tài khoản Gmail và Google bị tấn công. Google cho rằng chính quyền Trung Quốc liên quan đến những cuộc tấn công ấy.

Đọc tiếp »


Trung Quốc trong mắt Nhật Bản, cách nhìn tạo ra số phận

Tháng Hai 8, 2010

LTS: Thế giới, đặc biệt là các nước ở châu Á, xem sự trỗi dậy của Trung Quốc có tính cách thời đại, đang bàn thảo sôi nổi về tác động này. Định vị Trung Quốc đang trở thành một chủ đề nóng ở nhiều nước trong khu vực.

Bài viết dưới đây đưa ra một góc phân tích về cách nhìn Trung Quốc của Việt Nam và Nhật Bản thời phong kiến. Đây là góc nhìn riêng của tác giả cần được tranh luận, làm sáng tỏ thêm. Mời bạn đọc phản biện bài viết này.

Thử nhìn lại lịch sử, tham chiếu Nhật Bản, một nước cũng là láng giềng Trung Quốc như Việt Nam, nền văn minh cũng sinh sau đẻ muộn như Việt Nam, và quy mô quốc gia cũng nhỏ bé như Việt Nam, đã định vị Trung Quốc như thế nào trong một bối cảnh lịch sử tương tự như Việt Nam.

Nếu như lịch sử hiện đại của các nước Đông Á (Việt Nam, Trung Quốc, Triều Tiên, Nhật Bản) là lịch sử quan hệ với Phương Tây, thì trong các thời kỳ tiền hiện đại, lịch sử của Việt Nam, Triều Tiên và Nhật Bản là lịch sử của mối quan hệ với Trung Quốc.

Trong thời đại ngày nay, khi Trung Quốc đang ôm tham vọng giành lại vị trí lịch sử đặc biệt trước đây. Để định vị chính mình, Việt Nam không thể không định vị Trung Quốc. Chúng ta hãy thử nhìn lại lịch sử, tham chiếu Nhật Bản, một nước cũng là láng giềng Trung Quốc như Việt Nam, nền văn minh cũng sinh sau đẻ muộn như Việt Nam, và quy mô quốc gia cũng nhỏ bé như Việt Nam, đã định vị Trung Quốc như thế nào trong một bối cảnh lịch sử tương tự như Việt Nam.

Trung Quốc không phải là “thiên triều”

Nước ta suốt nghìn năm, mỗi khi Trung Quốc xâm lăng thì ngoan cường tuyên bố “Nam quốc sơn hà Nam đế cư”, nhưng thắng họ rồi thì lại đều đặn triều cống, các Vua mỗi khi lên ngôi thì luôn xin “thiên triều” phong tước, tự coi mình là nước nằm trong vòng ảnh hưởng của Trung Quốc.

Trong con mắt Nhật Bản, Trung Quốc không may mắn có cái vị trí ấy. Trong suốt lịch sử trung đại, không có bất kỳ một ông Nhật hoàng nào cử sứ giả sang Trung Quốc xin tước phong. Ngay trong bức thư đầu tiên gửi Tùy Dạng Đế để thiết lập quan hệ ngoại giao, thái tử Shotoku đã mở đầu: “Thư này là thư của thiên tử xứ mặt trời mọc gửi thiên tử xứ mặt trời lặn”.

Trung Quốc dĩ nhiên là tức giận, nhưng phải chấp nhận. Rồi dần dần thành quen, và… chấp nhận vĩnh viễn.

Đọc tiếp »


Vượt định kiến bằng Lăng Ba Vi Bộ

Tháng Một 8, 2010

Một phần không nhỏ những gì diễn ra trong cuộc sống và xã hội là kết quả của sự ngẫu nhiên.

Trong một miền hỗn mang to lớn, nếu nhìn vào một góc nhỏ nào đó ta có thể tìm được một trật tự nhất định. Trật tự đó chẳng có ý nghĩa gì ghê gớm.

1. Hội xu ngửa

Tương truyền rằng, nhà vua ở một vương quốc vĩ đại nọ rất yêu khoa học. Ông ta muốn tìm hiểu cơ chế vận động của tiền xu vào những đêm nguyệt thực, vì đây là những đêm thiên địa chi hòa, vũ trụ tiết lộ bí mật của nó. Cứ mỗi lần nguyệt thực, ông yêu cầu mỗi người dân thảy một đồng xu xem nó sấp hay ngửa. Sau một thời gian, dân chúng cũng nhiễm tinh thần yêu chân lý của nhà vua, và họ đưa ra những mô hình dự đoán sấp ngửa.

Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, mô hình tầm mô hình. Hiệp hội mười xu ngửa ra đời trong hoàn cảnh ấy. Mô hình dự đoán của hiệp hội này rất đơn giản: các đồng xu thảy trong đêm nguyệt thực luôn ra mặt ngửa. Vương quốc nọ có khoảng 100 triệu dân. Hiệp hội mười đồng xu ngửa có trên dưới 100.000 thành viên.

Tất cả các đồng xu mà 100.000 thành viên này thảy trong 10 lần nguyệt thực gần đây nhất đều cho ra mặt ngửa, vị chi là 1 triệu đồng xu ngửa. Các trải nghiệm của họ hoàn toàn nhất quán với mô hình. Họ lý luận rằng xác suất mà cả một triệu đồng xu đều ngửa là một phần hai lũy thừa một triệu. Mà 2 mũ 130 thôi đã nhiều hơn tổng số nguyên tử trên toàn vũ trụ rồi. Do đó lý thuyết của họ không thể nào sai!

Đọc tiếp »


“Thoát thân luận”

Tháng Một 7, 2010

Thay vì tính chuyện Thoát Á hay Thoát Âu, Thoát Mỹ, hãy tính chuyện thoát khỏi những những gông cùm kìm kẹp và những thói xấu đang nằm trong chính bản thân mình trước hết.

LTS: Sau khi đăng loạt bài với tựa đề: “Xây danh dự cho dân tộc” của nghiên cứu sinh Nguyễn Lương Hải Khôi, bàn về tư duy để đất nước vượt lên, trong đó có đề cập đến “Thoát Á Luận” của Fukuzawa Yukichi, Nhật Bản như một góc tham chiếu, Tuần Việt Nam giới thiệu tiếp bài viết: Thoát Thân Luận của TS. Giáp Văn Dương. Theo tác giả bài viết, trước khi bàn chuyện Thoát Á, Thoát Âu, hay Thoát Mỹ, Việt Nam cần bàn chuyện “Thoát thân” trước, nghĩa là tự mình vượt ra khỏi cùm kẹp của mình.

Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả. Mời quí vị độc giả cùng tham gia thảo luận.

Giá trị tham khảo của Thoát Á Luận

Ngày 16/3/1885, tờ Thời Sự Tân Báo của Nhật Bản cho đăng bài “Thoát Á Luận” của Fukuzawa Yukichi (1835-1901). Bài báo cổ vũ phong trào Minh Trị Duy Tân và chủ trương cải cách văn hóa Nhật Bản để phát triển kịp các nước phương Tây.

Nội dung chính của bài luận nổi tiếng này, cũng là chủ trương của Fukuzawa Yukichi, được tóm gọn trong hai chữ “Thoát Á”. Nghĩa là thoát khỏi vòng kiềm tỏa của nền văn hóa tiểu nông, cổ hủ lạc hậu, nặng về hình thức giả tạo bên ngoài của các nước châu Á mà Trung Quốc là điển hình, để học theo nền văn minh phương Tây và hội nhập vào thế giới bên ngoài.

Mục đích của chủ trương Thoát Á là giữ độc lập cho nước Nhật và giúp nước này phát triển theo kịp các nước phương Tây đương thời.

Đọc tiếp »


S.O.S: Sản xuất điện hạt nhân với tác phong “tiền công nghiệp”

Tháng Mười Một 5, 2009

Ít ai có thể phủ nhận sự cần thiết của việc phát triển điện hạt nhân nói chung và ở Việt Nam nói riêng. Tuy vậy, không phải ngẫu nhiên mà trong danh sách quốc gia điện hạt nhân hiện nay, đại đa số là nước công nghiệp.

dienhatnhan1

Xu thế chung: sẽ phải sản xuất điện hạt nhân

Cho đến nay, gần như ai cũng biết rằng điện hạt nhân là một dạng năng lượng sạch, bởi việc sản xuất ra nó phát thải lượng khí CO2 thấp, không gây hiệu ứng nhà kính, đồng thời giúp tiết kiệm tài nguyên khoáng sản vốn đang cạn kiệt dần trên phạm vi toàn thế giới.

Ở Việt Nam, nguồn năng lượng sơ cấp cho sản xuất điện (than, dầu, khí đốt) cũng đang theo xu hướng cạn dần. Có chuyên gia bàn tới khả năng phát triển năng lượng tái tạo (mặt trời, gió), bởi Việt Nam có biển và khí hậu quanh năm nhiều giờ nắng.

Đọc tiếp »


Xuất khẩu gạo: Bức xúc “quyền lực” dấu treo

Tháng Mười Một 4, 2009

Việc điều hành xuất khẩu gạo hiện đang gây rất nhiều bức xúc cho các doanh nghiệp và nông dân.

Công luận cho rằng Hiệp hội Lương thực Việt Nam (VFA) đã được giao quá nhiều quyền lực, khiến tổ chức này có những “chiêu” không minh bạch chỉ nhằm đem lại quyền lợi cho một nhóm người.

Ngày 3/11, Hội Nông dân Việt Nam, báo Nông thôn ngày nay và Tổng công ty Lương thực Miền Nam tổ chức hội thảo “Điều hành xuất khẩu gạo: Thực trạng và giải pháp”, nhằm giải toả những bức xúc nói trên và mở ra hướng đi tối ưu cho xuất khẩu gạo.

xkgao

Ở Việt Nam nông dân sản xuất giỏi, nhưng “nhà buôn” lại tồi, các doanh nghiệp xuất khẩu thường xuyên bán rẻ công sức của nông dân?

Tại đây, ông Nguyễn Trí Ngọc, Cục trưởng Cục Trồng trọt (Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn) nhận định: năm 2008, sản lượng lúa gạo nước ta đã đạt con số kỷ lục 38,7 triệu tấn lúa, những tưởng đây sẽ là đỉnh cao khó lặp lại trong bối cảnh diện tích canh tác lúa liên tục giảm hàng năm. Nhưng khả năng năm nay sẽ vẫn vượt sản lượng của năm ngoái, dự kiến đạt 38,9 triệu tấn.

Đọc tiếp »


Hội chứng France Telecom

Tháng Mười Một 4, 2009

SGTT – Lấy dao rạch bụng giữa buổi họp, thắt cổ, nhảy lầu qua cửa sổ văn phòng, nhảy cầu vượt xa lộ, hoặc, số đông, dùng thuốc ngủ; điểm chung của họ – 25 người đã tự sát và 16 người toan tự sát trong 20 tháng tại Pháp – là làm việc cho France Telecom

 francetelecom

Tổng giám đốc Didier Lombard và logo France Telecom

Là tập đoàn viễn thông thuộc loại nhất nhì thế giới với 174 triệu khách hàng, 190 ngàn nhân viên ở các nước, France Telecom – có thương hiệu điện thoại và internet nổi tiếng Orange – khởi thuỷ là cơ quan dịch vụ công cộng, sau đó trở thành doanh nghiệp nhà nước, được chính phủ Pháp cổ phần hoá năm 1996, rồi tư nhân hoá, nhà nước chỉ giữ 27% cổ phần. Từ đó, mục đích của France Telecom cũng thay đổi: không còn phục vụ lợi ích công mà là tối đa lợi nhuận cho cổ đông. Nhiệm vụ của nhân viên cũng đổi khác, như một lời kể: “Trước đây tôi có sự hãnh diện nghề nghiệp khi đi lắp điện thoại cho mọi người, đến tận những hộ nghèo ở nông thôn hay các cụ già ở miền núi. Hiện, tôi được giao công việc, thú thật không mấy tử tế, là đi dụ khị người ta mua những hợp đồng dịch vụ trọn gói, đặc biệt những hộ nghèo và người lớn tuổi mà tôi thừa biết họ không cần những dịch vụ đó”.

Đọc tiếp »


Vedan nhận giải “Sản phẩm vì sức khoẻ cộng đồng năm 2009”: ba chục triệu đồng “chuộc tội” môi trường

Tháng Mười 26, 2009

SGTT – Hơn một năm kể từ ngày bị phát hiện xả nước thải “bức tử” sông Thị Vải và gây thiệt hại cho hàng chục ngàn hộ dân sống ven bờ, Vedan vẫn chưa bồi thường một xu nào. Trong lúc “luồn lách” giữa những bất cập của luật lệ, né tránh và đẩy trách nhiệm “phán quyết” về các cơ quan quản lý, thì vào giữa tháng 10.2009, Vedan lại được nhận giải thưởng “Sản phẩm chất lượng an toàn vì sức khoẻ cộng đồng năm 2009”.

vedan4

Đúng một năm trước, bộ trưởng bộ Tài nguyên và môi trường (TN–MT) Phạm Khôi Nguyên tuyên bố: “Đối với Vedan không thể châm chước một điều gì. Doanh nghiệp này đã gian dối ngay từ khi xây dựng nhà máy nên phải xử lý đến cùng. Vedan đã vi phạm đạo đức kinh doanh, vi phạm đạo đức đối với môi trường và lừa dối pháp luật Nhà nước Việt Nam. Tôi theo đuổi Vedan từ năm 1997, họ lừa dối và xảo quyệt khi đổ một tấn chất thải sau lên men vào rừng cao su, người dân được 100.000 đồng và tung tin là có lợi cho cây trồng. Rồi lại thông tin, chất sau lên men tạo rong biển, thức ăn cho cá rồi đổ ra biển Vũng Tàu”. Từ đó, vụ gây ô nhiễm lớn nhất nước “có tính chất lừa đảo, xảo trá thông qua việc áp dụng những kỹ thuật khoa học tiên tiến hết sức tinh vi và hiện đại” như lời ông Nguyên nhận định cứ “teo” dần theo ngày tháng. Lúc đầu tưởng chừng như vụ việc bị khởi tố, xử lý hình sự, Vedan buộc phải đóng cửa nhưng cuối cùng công ty này chỉ nộp phạt và tiếp tục gây bức xúc. Bộ TN–MT “đẩy bóng” cho tỉnh Đồng Nai, tỉnh này lại đẩy ngược lên bộ và ngay cả khi Thủ tướng chỉ đạo xử lý rốt ráo thì “rào cản” luật thiếu và hở lại được đưa ra. Còn những người nông dân mất đìa tôm, ao cá, trắng tay vì ruộng đồng ô nhiễm thì cứ mãi vô vọng trong việc chờ Vedan đền bù…

Đọc tiếp »


Mua “linh vật”, công đoàn kêu gọi nhân viên đóng góp hàng tỷ đồng

Tháng Mười 13, 2009

(Dân trí) – Để mua “linh vật Cóc vàng” bằng… gỗ đặt tại trụ sở chính, Công đoàn Ngân hàng Đầu tư và Phát triển Việt Nam (BIDV) đã phát đi công văn, thu khoảng 2 tỷ đồng từ các đoàn viên lao động trong ngân hàng.

cocvang

Công đoàn Ngân hàng Đầu tư và Phát triển Việt Nam (BIDV) vừa có công văn gửi các công đoàn cơ sở đề nghị phổ biến đến đoàn viên lao động trong đơn vị tham gia đóng góp tiền để mua bức tượng linh vật “Cóc vàng – Thiềm Thừ”.

Theo công văn này, linh vật “Cóc vàng” được làm từ một gốc cây “Nu”, một loài gỗ hiếm, có đường kính lớn hơn 2m và cao 2,8m hàng nghìn năm tuổi, có nguồn gốc từ xứ sở Chùa Tháp (Campuchia). Sau 10 năm lao động nghệ thuật miệt mài, bằng đôi tay “vàng” của mình, một nghệ nhân người Việt gốc Hoa đã tạo nên một kiệt tác có một không hai này.

Đọc tiếp »


Bốn thói xấu của người Việt đương đại

Tháng Mười 4, 2009

(TuanVietNam)- Nói “của rất nhiều người Việt ” là để dễ lọt tai, thật sự cầu thị thì phải nói là Một số thói xấu của người Việt thời nay bởi vì những thói xấu này đang rất thịnh hành và phổ biến. Nói “người Việt hiện nay” là để giới hạn thời gian trong một số những thập kỷ gần đây, có thể người Việt xa xưa và người Việt trong tương lai không mắc những thói xấu này.

Thói gian lận

Từ điển Tiếng Việt 1994 định nghĩa gian lận là “có hành vi dối trả, mánh khóe, lừa lọc”. Dẫn từ điển cho chắc ăn thôi chứ nhắm mắt vào cũng thấy rõ người ta gian lận, dối trá thế nào, có khi còn thấy rõ hơn.

Trong buôn bán, từ nửa lạng cà chua, dăm ba quả táo đến hàng tấn cá ba sa, hàng tấn xi măng sắt thép đều có thể bị cân điêu, chỉ cần gian lận lấy nửa lạng là người ta đem nhét thật nhiều bánh đúc vào cái diều con gà, nếu gian lận được nửa yến thì sẵn sàng bơm thuốc phọt cho gà lợn rau quả mau tăng trọng, bất chấp những tai hại khôn lường, đồ xấu đánh tráo vào với đồ tốt rồi tính thành tiền đồ tốt, hàng ôi thiu thối rữa kém chất lượng đem tẩy rửa mông má lại để bán ra thành hàng tươi ngon…

Đọc tiếp »


Biết xấu hổ

Tháng Năm 25, 2009

SGTT – Cuộc sống quả là “khó khăn” như ông Roh Moo-hyun trăn trối. Từ một công nhân, tự học để trở thành luật sư, trở thành một chính trị gia lên tới đỉnh cao: đắc cử tổng thống của một quốc gia dân chủ. Để rồi, sáng 23.5.2009, phải kết thúc cuộc đời bằng cách gieo mình xuống một vách đá sâu. “Tôi cảm thấy xấu hổ trước người dân của mình”, trước đó, ông Roh Moo-hyun thừa nhận khi phải đến Seoul theo triệu tập của toà.

 rohmoohyun

Ông Roh Moo-hyun và vợ Kwon Yang-sook. Nhà chính trị có tiếng trong sạch này đã phải tự kết thúc cuộc đời do người nhà dính líu tới cáo buộc nhận hối lộ. Ảnh: Reuters

Ông Roh thành công nhờ xây dựng được niềm tin của công chúng vào ông như là một chính trị gia trong sạch. Cái chết của ông được mô tả là gây sốc cho cả nước, từ hôm 23.5, người dân ở vùng quê ông đã xếp hàng dài, đã khóc khi quan tài ông đi qua. Ông nói, ông chỉ biết đến khoản tiền 6 triệu USD mà người thân ông cầm ấy khi không còn là tổng thống. Rõ ràng đã có những động cơ chính trị. Nhưng, rõ ràng cũng đã có những khoản tiền lọt vào nhà, qua những người thân nhất, là vợ, là con trai, là cháu rể, là trợ lý. Thật là chua xót nếu ông thực sự vẫn còn trong sạch mà phải kết thúc sự nghiệp lẫy lừng trong xấu hổ bởi vợ con.

Xem tiếp…


Ngành đóng tàu lỡ cơ hội vì thất tín

Tháng Năm 18, 2009

Do suy thoái kinh tế, nhu cầu đóng các tàu nhỏ loại 5.000 tấn (DWT) trở xuống ở Nhật Bản đã tăng rất mạnh. Việt Nam là địa chỉ nhiều nhà vận tải nội địa Nhật Bản đã tìm đến. Nhưng các nhà đóng tàu Việt Nam đã bỏ lỡ cơ hội này chỉ vì cung cách ứng xử

vinashin 

Vinashin từng đóng tàu hàng chục vạn tấn, nhưng cung cách làm ăn đã khiến Vinashin mất khách hàng. Ảnh: T.L

Noma Shipping Lines, một công ty gia đình có trụ sở ở thành phố cảng Ehime thuộc đảo Shikoku, là một trong số đó. Theo Bùi Quốc Anh, một Việt kiều Nhật đang kinh doanh ở Việt Nam, trong vòng một năm qua, ông đã ba lần dẫn anh em nhà Noma đi khảo sát hàng chục cơ sở đóng tàu ở miền Bắc.

Điều khiến Quốc Anh ngạc nhiên nhất là ngay lần đầu tiên anh em nhà Noma chỉ yêu cầu cho họ tìm hiểu các doanh nghiệp tư nhân. Khi Quốc Anh gợi ý đi khảo sát ở các nhà máy của tập đoàn Vinashin, được đầu tư bài bản và đủ trình độ đóng những con tàu hàng chục vạn tấn, thì những người Nhật đáp cụt lủn: “Anh đừng bao giờ nhắc cái tên Vinashin trước mặt chúng tôi”. Trên đường về lại Hà Nội, Masanori Noma, chủ tịch Noma Shipping, đã kể lại cho Quốc Anh nghe kỷ niệm không mấy tốt đẹp về Vinashin.

Xem tiếp…


Follow

Get every new post delivered to your Inbox.