Trung Quốc: Bán Lẻ Xuôi Chèo Đến Bao Giờ?

Trong khi sức mua của người tiêu dùng ở các nền kinh tế lớn trên thế giới đang chững lại vì giá cả và lạm phát tăng cao, sức mua của người tiêu dùng Trung Quốc vẫn không suy giảm. Ưu thế đông dân và sự mở rộng của tầng lớp trung lưu một lần nữa đang củng cố sức mạnh cho thị trường bán lẻ ở Trung Quốc

Lợi thế 1,3 tỉ dân

Giá có tăng thì người ta vẫn phải ăn, nên các quầy thực phẩm và nông sản ở các siêu thị của Trung Quốc vẫn đông khách. Ảnh: TL

Dù lạm phát ở Trung Quốc đã lên đến mức cao nhất trong 11 năm qua, các chuyên gia phân tích cho rằng các nhà bán lẻ thực phẩm ở nước này vẫn có thể đứng vững trong thời buổi vật giá leo thang. Dân số 1,3 tỉ người, nhu cầu của tầng lớp trung lưu ngày càng cao, và thực phẩm chiếm 1/3 tổng lượng hàng tiêu dùng trong nước là những yếu tố đã tạo ra sức mạnh cho các nhà bán lẻ. Giá có tăng có hạ thì người ta vẫn cần phải ăn.

Không như các nhà sản xuất phải vật lộn với giá cả đầu vào, người bán lẻ có thời gian hưởng lợi từ việc tăng giá hàng hoá, trước khi người tiêu dùng thay đổi thói quen ăn uống. Theo số liệu của nhà bán lẻ Carefour và Lianhua, giá thực phẩm đã bắt đầu tăng từ nửa cuối năm 2007 và tiếp tục tăng cao vào đầu năm 2008. Merrill Lynch dự báo giá thực phẩm ở Trung Quốc sẽ tăng 11,7% trong năm 2008, và mức tăng đó sẽ giúp doanh thu của nhà bán lẻ tăng thêm 3% trong một thời gian ngắn. Còn Euromonitor International, một công ty đa quốc gia chuyên về phân tích thị trường, dự báo ngành kinh doanh đại siêu thị của Trung Quốc có thể sẽ tăng trưởng 20,5% để đạt doanh số 47,5 tỉ USD trong năm 2008, và ngành siêu thị sẽ tăng trưởng 16%, đạt doanh thu 151,2 tỉ USD.

Về lâu dài, việc giảm lợi nhuận có thể sẽ phát sinh khi càng có nhiều người tiêu dùng cắt giảm chi tiêu trong khi làn sóng khủng hoảng tín dụng Mỹ lan rộng trên toàn thế giới. Ông Dong Yuguo, phát ngôn viên của Wal-Mart tại Trung Quốc, cho rằng: “Nếu ai cũng nâng giá lên thì khó mà có thể dự đoán được xu hướng giá cả hiện nay. Thậm chí các nhãn hiệu khác nhau của cùng một nhóm sản phẩm cũng đã tăng giá ở những mức khác nhau, do đó rất khó phán đoán chính xác được tình hình”. Hơn 95% hàng hoá bày bán trên các kệ hàng của Wal-Mart là hàng được sản xuất ngay tại nước này. Điều này cùng với việc kiểm soát giá cả theo yêu cầu của chính phủ và việc áp dụng luật Lao động mới có lợi hơn cho người lao động, sẽ khiến việc phát triển của Wal-Mart trở nên u ám nếu áp lực lạm phát cứ tiếp tục như hiện nay.

Siêu thị vẫn mở rộng

Ông Timothy Bush, chuyên gia phân tích của hãng Merill Lynch, cho rằng: “Khi khối lượng tiêu thụ giảm xuống do giá cả tăng quá cao, đến một ngưỡng nào đó thì người tiêu dùng sẽ chọn thực phẩm khác hoặc mua ít lại. Chẳng hạn, họ sẽ mua ít thịt heo hơn và mua nhiều rau hơn”. Còn theo nhà phân tích Vincent Chan của tập đoàn tài chính Credit Suisse: “Mọi dự báo chỉ mang tính lý thuyết. Chúng ta sẽ không biết rõ câu trả lời cho đến khi có kết quả kinh doanh của quý 1/2008”.

Bất chấp những lo lắng về tăng giá, ngành bán lẻ hiện đại ở Trung Quốc sẽ không bị suy suyển trong thời gian trước mắt, vì các kênh phân phối toàn quốc vẫn đang mở rộng và người tiêu dùng ngày càng đòi hỏi những hàng có chất lượng hơn. Chợ bán thực phẩm tươi sống vẫn phổ biến ở Trung Quốc hơn các siêu thị với tỷ lệ chợ và siêu thị hiện là 80:20. Nhưng các siêu thị vẫn đang tiếp tục mở rộng. Nhà bán lẻ Times chẳng hạn, vốn thường cạnh tranh với các đối thủ lớn hơn để giành thị phần ở các thành phố cấp 1, nay đang cố triển khai các siêu thị ở cả các thành phố cấp 3. Times hy vọng thói quen mua sắm ở đại siêu thị sẽ được người tiêu dùng tại các đô thị cấp 3 ưa chuộng.

Người tiêu dùng vẫn chưa thay đổi thói quen mua sắm trước cơn bão giá. Bà Liu Jinlan, 65 tuổi, một công nhân về hưu, vẫn mua hàng tại siêu thị Wal-Mart ở Thượng Hải. Bà cho biết: “Lạm phát giá thực phẩm không ảnh hưởng lớn đến cuộc sống của tôi”. Chi tiêu hàng tháng cho thực phẩm của bà Liu đã tăng từ 1.000 nhân dân tệ vào năm 2007 lên đến 1.700 nhân dân tệ. Nhưng bà cho biết: “Tôi vẫn chọn mua thịt heo loại cao cấp nhất, vì nó ngon hơn thịt heo loại có chất lượng thấp hơn. Lươn và cua cũng đắt tiền hơn nhưng tôi vẫn mua”.

Trúc Thịnh (Reuters)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: