Giá thuốc tăng cao, vì sao nên nỗi?

TT – Mặc dù ngành dược đã đưa ra rất nhiều qui định, giải pháp để kiểm soát và bình ổn giá thuốc chữa bệnh nhưng trong thực tế giá nhiều loại thuốc cứ tiếp tục tăng. Các cơ quan chức năng “hết thuốc chữa” hay có “thuốc” mà không “điều trị” tới nơi tới chốn “căn bệnh” này?

Thâm nhập thực tế “thế giới” thuốc, PV Tuổi Trẻ phát hiện có những bác sĩ, thậm chí trưởng khoa dược bệnh viện đã để đồng tiền xóa nhòa lời thề y đức, mặc cho các công ty dược “cầm tay” kê toa.

Sáng 21-4, trong vai một trình dược viên (TDV) chúng tôi đến gặp bác sĩ (BS) Nguyễn Tiên Điền ở phòng khám đa khoa Minh Đức (Q.6, TP.HCM). BS Điền là người được các TDV cho biết rất “mạnh tay” trong việc kê toa để nhận “hoa hồng”.

“Hoa hồng” 50%

Gặp chúng tôi, BS Điền hỏi ở công ty nào. Chúng tôi giới thiệu tên công ty, đưa bảng báo giá nhưng BS Điền vẫn im lặng. Dè dặt, chúng tôi nói cuối tháng công ty sẽ gửi phần chiết khấu cho BS 15%. BS Điền cười khùng khục: “Nhiều vậy à?”. “Các công ty khác chiết khấu cho BS bao nhiêu phần trăm?” – chúng tôi hỏi. BS Điền nói ngay: “50%”!

Nghe chúng tôi nói về xin ý kiến công ty, BS Điền lại cười: “Em “đi” mấy loại”. Chúng tôi nói “đi” (tức đi chào hàng) một loại, BS Điền bảo: “Đi một loại lấy gì ăn? Phải đi nhiều loại mới có ăn chớ”. BS Điền cứ liên tục cười và tiếp tục hỏi địa chỉ công ty, tên người phụ trách, làm địa bàn nào. Chúng tôi nói tên người phụ trách và người này đang “đi” hàng ở Trung tâm M., BS Điền vặn ngay: “Biết thế sao còn chào giá 15%?”.

Phòng khám bệnh Đa khoa Minh Đức, lô B, đường số 11, P.10, Q.6, TP.HCM (ảnh chụp chiều 26-5) – Ảnh: Hoàng Thạch Vân

Xem bảng báo giá xong, BS Điền cho chúng tôi số điện thoại và khuyên chúng tôi nên đi gặp BS Ch.. Sau đó BS Điền dặn: “Nếu 45% thì chi phí vô hàng em chịu, 50% tụi nó chịu chi phí vô hàng. Ở đây chỉ có anh với thằng Ch…. biết điều đó thôi nhé. Tại vì thấy em mới “đi” anh nói cho em nghe. Những người khác em có thể nói 15% được, cái đó là tùy em. Nhưng ở đây nè, ngay tại chỗ này nè, em đừng có nói 15% người ta cười cho…”.

Ngày 22-4, chúng tôi quay trở lại phòng khám đa khoa Minh Đức gặp BS Điền và BS Ch… Khi chúng tôi nói: “Sếp em sẽ lên làm việc trực tiếp với các anh”, BS Điền nói ngay: “Đúng rồi. Sếp của em phải lên gặp anh mới được. Còn em, chưa được đâu”. BS Ch…. cũng hỏi chúng tôi có nhập hàng (đưa thuốc vào phòng khám) được hay không, rồi hướng dẫn: “Bỏ thuốc vô có nhiều công đoạn, nếu em nhắm bỏ thuốc vô đây thì kháng sinh, thuốc bổ, kháng viêm giảm đau đều được. Trừ Etodolas, vì anh có một mặt hàng giống vậy. Anh đã “làm” (tức kê toa nhận “hoa hồng”) cho người ta rồi…”.

Bác sĩ kiêm trình dược viên

Một số công ty cho biết hiện nay BS không chỉ kê toa ăn “hoa hồng” mà họ còn “giựt hàng” của TDV để hưởng trọn “hoa hồng” mà công ty phân phối chi ra. Theo một số TDV, đa số các công ty đưa ra mức “hoa hồng” từ 20-55% cho cả TDV và BS. Tùy theo BS là người thế nào mà TDV sẽ trích một nửa hoặc 2/3 “hoa hồng”. Để không phải chia chác với TDV, có BS sau khi “ăn” quen, biết được địa chỉ công ty phân phối đã “mò” tới đề nghị “đi hàng” trực tiếp với cam kết một tháng sẽ kê toa bao nhiêu thuốc.

Một số TDV kể cách đây không lâu có TDV “đi” thuốc Rergatonic (hỗ trợ gan, bổ gan, giá bán khoảng 250.000đ/hộp 100 viên) đã bị một nữ BS “hớt tay trên” để hưởng trọn 55% “hoa hồng”. Trước đây, qua TDV này, nữ BS nọ kê toa một tháng khoảng 150 hộp, nhưng khi chạy thẳng lên công ty bà ta nói chắc sẽ “đi” được 300-400 hộp/ tháng. Công ty đó đã cắt hàng của TDV và giao cho BS.

Theo các TDV, số công ty TNHH kinh doanh dược phẩm chi “hoa hồng” cho BS kê toa bán thuốc rất nhiều, đa số thuốc xuất xứ từ Ấn Độ, Hàn Quốc đều có chi “hoa hồng”. “Hoa hồng” còn được chung cho trưởng khoa dược từ 3-5% (không thì thuốc không vô được bệnh viện), chi cho người cộng sổ (để biết BS nào kê bao nhiêu toa) từ 500.000 đồng đến 1 triệu đồng/người/tháng. Với những bệnh viện không thể cộng sổ, TDV không thể tính toa cho BS, họ sẽ dùng chiêu “mua đứt” một BS kê toa. Những BS độc quyền này bao giờ cũng kê toa “như mưa như gió” vì được hưởng “hoa hồng” rất cao.

Giá chênh lệch hàng chục lần!

Tiếp cận với nhiều TDV đang “đi” hàng ở các cơ sở y tế trên địa bàn TP.HCM, theo chúng tôi ghi nhận, hiện có hàng trăm mặt hàng kháng sinh, kháng viêm giảm đau, thuốc bổ (bổ gan, hỗ trợ gan, vitamin) ngoại nhập (chủ yếu là thuốc do các công ty của Hàn Quốc, Ấn Độ sản xuất) đang được một số công ty TNHH dược phẩm chi “hoa hồng” rất đậm cho một số BS ở khối phòng khám ngoại trú. Theo các TDV và một số BS, các mặt hàng thuốc có chi “hoa hồng” thường được sử dụng nhiều ở những bệnh viện có đông bệnh nhân ở tuyến tỉnh lên khám chữa bệnh. Do bệnh nhân ở xa, BS luôn kê toa sử dụng thuốc từ 15-30 ngày, thậm chí 60 ngày.

Thâm nhập “thế giới” thuốc, chúng tôi phát hiện Công ty TNHH dược phẩm Phú Xuân (14 Tân Châu, P.8, Q.Tân Bình, TP.HCM) hiện đang chào bán gần 20 mặt hàng cho một số bệnh viện tại TP.HCM. Hầu hết các mặt hàng của Phú Xuân đều chi “hoa hồng” cho BS kê toa từ 30-45%. Trong đó, hai mặt hàng “bán chạy như tôm tươi” và đang chi “hoa hồng” mạnh là kháng sinh Mycef 200mg và kháng viêm Sionara 200mg. Thậm chí Sionara gần đây không đủ hàng để bán vào một số bệnh viện. Xác minh từ cơ quan chức năng, bước đầu chúng tôi phát hiện không ít mặt hàng do công ty này phân phối đã bị nâng giá gấp mấy lần, thậm chí gấp mấy chục lần.

Có thể nói giá thuốc đã bị Công ty TNHH dược phẩm Phú Xuân nâng giá một cách vô tội vạ. Cụ thể: thuốc V-Neoflox 400mg (Ấn Độ sản xuất) có giá nhập khẩu ghi trên tờ khai hàng hóa nhập khẩu của hải quan (giá CIF) năm 2007 là 2 USD (khoảng 33.000đ) một hộp 100 viên. Thế nhưng, trong danh mục giới thiệu thuốc của Công ty TNHH dược phẩm Phú Xuân gửi đến các bệnh viện, phòng khám được chào bán với giá 130.000đ/hộp 10 viên. Tức là bán ra với giá 1,3 triệu đồng/hộp 100 viên. Như vậy, giữa giá nhập và giá bán của thuốc V-Neoflox có mức chênh lệch gần 40 lần.

Tương tự, với thuốc bổ Yucarmin (Hàn Quốc), giá CIF là 3 USD (khoảng 50.000đ)/hộp 100 viên nhưng được công ty này chào bán vào các bệnh viện với giá 280.000đ/hộp, mức chênh lệch là 5,6 lần. Thuốc Mycef 200mg (Ấn Độ) giá CIF là 1,9 USD (khoảng 31.000đ)/hộp 10 viên nhưng giá bán vào các bệnh viện là 130.000đ/hộp, chênh lệch 4,19 lần. Thuốc Sionara 200mg (Ấn Độ) có giá CIF 4,5 USD (khoảng 73.000đ)/hộp/100 viên nhưng giá bán ra cho các BV là 65.000đ/hộp/10 viên, tức 650.000đ/hộp 100 viên, mức chênh lệch giữa giá mua và bán là 8,9 lần…

Nếu cộng giá CIF và các khoản chi phí khác như thuế VAT (thường là 5%), phí ủy thác cho đơn vị nhập khẩu thuốc (3%), tiếp thị, lương nhân viên, kho bãi… thì giá thuốc cũng không thể cao đến mức khủng khiếp như vậy. Việc nâng giá bán gấp nhiều lần giá kê khai cũng đã được thanh tra Bộ Y tế xác nhận tại một hội nghị tổng kết hoạt động cuối năm 2007 rằng: “Có cơ sở đã nâng giá bán lên gấp 300% giá kê khai”.  

LÊ THANH HÀ

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: